Showing posts with label biankhoahoc. Show all posts
Showing posts with label biankhoahoc. Show all posts

Wednesday, January 14, 2015

Điều gì sẽ xảy ra nếu trái đất ngừng quay


Nếu điều này xảy ra thì trái đất sẽ bị nuốt chửng trong vòng 64 ngày, đây có lẽ sẽ là thảm kịch lớn nhất đối với nhân loại.


Như chúng ta đã biết, Trái đất di chuyển quanh Mặt Trời với vận tốc tới 108.000 km/h và hành tinh của chúng ta di chuyển 940km trong một vòng quay. Quỹ đạo này cũng khiến khoảng cách giữa Trái Đất và Mặt Trời luôn biến đổi qua từng ngày. Theo đó thời điểm mà Trái Đất gần Mặt Trời nhất là vào ngày 3/1 (147.098.074) và cách xa nhau nhất là vao ngày 4/7 (152.097.701km).

Thực tế Trái Đất không hề di chuyển theo một quỹ đạo hình tròn mà di chuyển theo hình ellip và có tâm lệch là 0,02.

Theo các nhà khoa học thì việc Trái Đất quay liên tục như vậy sẽ giúp chúng ta không ở quá sát so với Mặt Trời và tránh được sức nóng khủng khiếp của nó.

Vậy nếu trái đất ngừng quay hoàn toàn thì sao?

Teo nhà khoa học Aatish Bhatia cho biết: nếu Trái Đất ngừng quay chỉ trong vòng 64 ngày vạn vật trên Trái đất sẽ bị hủy diệt hoàn toàn.


Cụ thể trái đất sẽ chia làm 2 mặt 1 mặt sáng và một mặt tối, Ở mặt sáng trong vài ngay đầu tiên chỉ cần lực ma sát do Trái Đất ngừng quay và va chạm với những cơn gió cũng đủ làm bùng lên những vụ cháy khủng khiếp chưa từng có.


Vào ngày thứ 21, nhiệt độ trung bình của toàn cầu sẽ lên tới 35 độ C (95 độ F), lúc đó tất cả các mùa màng sẽ bị hủy hoại.

- Vào ngày thứ 21, nhiệt độ trung bình của toàn cầu sẽ lên tới 95 độ F (khoảng 35 độ C) và tất cả mùa màng sẽ bị hủy hoại.

- Vào ngày thứ 35 các sinh vật cũng sẽ dần biến mất dưới sức nóng khủng khiếp ngay cả tới loài kiên bạc Sahara loại động vật chuyên ăn xác thối tại sa mạc có thể chịu được sức nóng lên tới 70độ C cũng không thể sống sót.

- Đến ngày 47 toàn bộ các đại dương sẽ sôi lên và sinh vật sống đều bị hủy hoại. Chỉ trừ Tardigrades một sinh vật cổ xưa huyền thoại nhưng cũng sẽ không chịu nổi quá ngày 54.

- Đến ngày thứ 64, sau khi đạt đến nhiệt độ có thể nung chảy toàn bộ đất đá trên Trái Đất, thủy triều do Mặt trời thúc đẩy sẽ làm mặt đất vỡ vụn ra thành từng mảnh.


Ở nửa tối, không có ánh sáng Mặt trời, thực vật nơi đây sẽ không thể quang hợp và phát triển, dẫn tới mất cân bằng sinh thái và ảnh hưởng trực tiếp tới các loài vật nơi đây.


Mặc dù những viễn cảnh này vô cùng đáng sợ nhưng theo các chuyên gia khả năng Trái đất ngừng quay thực tế sẽ không xảy ra trong vài tỉ năm tới. Bởi vậy bạn hãy "kê cao gối" tận hưởng cuộc sống trọn niềm vui này!

Monday, January 12, 2015

Viễn cảnh nếu hàng loạt các núi lửa trên trái đất cùng phun trào

Theo thông kê cho biết hiện trái đất có khoảng 1500 ngọn núi lửa vẫn đang còn hoạt động. Chưa kể tới những ngọn núi lửa nằm ẩn mình dưới đại dương có thể còn lớn hơn rất nhiều. Hãy thử tưởng tượng nếu tất cả các ngọn núi lửa này cùng hoạt động thì trái đất sẽ ra sao?
Thực tế các nha nghiên cứu khoa học cho biết mỗi ngày có khoảng 10 tới 20 ngọn núi lửa phun trào trên trái đất nhưng việc chúng cùng lúc hoạt động là điều gần như không thể. Nếu chỉ tính riêng tất cả các ngon núi lửa trên đất liền hoạt động đã đủ kéo theo một loạt những hậu quả từ phản ứng môi trường.
Mùa đông hạt nhân

Theo Parv Sethi thì mùa đông hạt nhân là một dạng hiện tượng do khói bụi từ các vụ nổ hạt nhân gây ra. Chúng bao trùm xuống mặt đất một lớp dày và đồng thời ngăn ánh sáng từ mặt trời chiếu xuống đất khiến thời tiết lạnh đi rất nhanh, cây cối và con người sẽ chết vì thiếu ánh sáng và lương thực.
Có lẽ mọi người sẽ nghĩ mối đe dọa lơn nhất từ núi lửa sẽ là nham thạch nhưng thực tế số lượng đó ít hơn nhiều so với số lượng người chết vì tro bụi và khí núi lửa kèm theo biến đổi khí hậu. Tro bụi núi lửa ở dạng hạt bụi rất nhỏ sẽ khiến con người rất dễ hít phải, chúng sẽ bám chặt vào phổi và khiến con người sẽ chết ngạt chỉ sau tích tắc.
Bóng tối bao phủ trái đất

Ông Sethi cho biết thêm nếu hiện tượng đó xảy ra trái đất sẽ chìm vào bóng tối hoàn toàn do lớp bụi bao phủ tại bầu khí quyển, chúng có thể lưu lại tới 10 năm và ngăn cách ánh sáng mặt trời chiếu xuống được trái đất. Trái đất cũng sẽ bị chết dần nếu không có ánh sáng từ mặt trời.
Trong lịch sử đã có những trận như núi lửa Pinatubo phun trào và thải ra một khối lượng lớn tro bụi khoảng 10 tỷ m khối vào không khí, là vụ phun trao núi lửa lớn thứ 2 trong thế kỷ 20. Nhưng cũng nhờ vào đó mà nhiệt độ trên Trái đất giảm đi được khoảng 0,4 độ C trong vòng 2 năm.
Tuy nhiên thực tế không phải núi lửa nào cũng phun trào lượng lớn khí bụi như vậy, có một số núi lửa chỉ phun trào nham thạch mà thôi.
Nhưng nếu chỉ cần một siêu núi lửa Yellowstone thức giấc thì cũng đủ bao trùm lên cả nước Mỹ một lơp tro dày chứ chưa nói tới 1500 núi lửa vẫn đang tiềm tàng khả năng hoạt động.
Mưa Axit

Có lẽ điều ít ai ngờ tới chính là những cơn mưa axit được tạo ra từ khí núi lửa. Những cơn mưa axit này sẽ tiêu diệt nốt nhưng loại cây cối tồn tại trên mặt đất. Đây sẽ thật sự là một thảm họa vì các mạch nước ngầm,sông, suối, hồ và đại dương cũng sẽ bị nhiễm độc sẽ giết hết mọi sinh vật dưới nước kể cả động thực vật và những loài sinh vật biển khác cũng biến mất.
Khả năng sống sót cực nhỏ

Các nhà khoa học cho biết, nếu hiện tượng đó xảy ra thì con người khó có thể tồn tại được, mà thay vào đó chỉ có những sinh vật chịu cực hạn đã quen sống với môi trường axit như suối nước nóng Yellowstone hoặc lỗ phun dưới đáy biển sâu mới có thể tồn tại. Và có thể coi đây là sự dọn đường cho cơ hội tiến hóa tiếp theo.

Wednesday, December 10, 2014

Loài người chỉ có thể tồn tại nếu đi vào vũ trụ


“Hy vọng sống sót của loài người nằm bên ngoài vũ trụ”

Trái đất của chúng ta đang đứng trước rất nhiều vấn đề cấp bách, mà một trong số đó là sự biến đổi khí hậu và nóng lên toàn cầu. Khiến cho sự sống trên Trái đất đang đứng trước mối đe dọa rất lớn. Trong khi đó có nhiều nhà khoa học, trong đó có nhà vật lý, khoa học vũ trụ Stephen Hawking tin rằng tương lai của loài người nằm bên ngoài vũ trụ bao la.


Stephen Hawking cho biết “Các robot thăm dò đang ngày càng được sử dụng nhiều hơn trong các dự án khám phá vũ trụ và các hành tinh mới. Chúng giúp chúng ta thu thập được nhiều thông tin hơn về những hành tinh ở ngoài kia, tuy nhiên việc sử dụng robot không thể thúc đẩy bước tiến giúp con người có thể sinh sống ngoài không gian.

Sự sống trên Trái đất đang đứng trước nguy cơ diệt vong ngày càng rõ ràng t vì hậu quả của một cuộc chiến hạt nhân hay một loại virus nguy hiểm. Tôi cho rằng loài người sẽ không còn hy vọng tồn tại nếu không tìm được cách đi vào không gian”.

NASA công bố dự án đưa con người lên sao Hỏa vào năm 2030

Chính từ những vấn đề cấp bách mà các nhà khoa học nhận thức được hiện nay, những dự án đưa con người vào vũ trụ đang được thúc đẩy. Mới đây NASA đã công bố một dự án mang tính đột phá của mình, trong đó NASA sẽ đưa 4 phi hành gia lên sao Hỏa vào khoảng 20 năm tới.


Bước đầu của dự án, NASA sẽ phóng tàu thăm dò không người lái Orion lên sao Hỏa nhằm thu thập các dữ liệu mới như nhiệt độ hay mức độ phóng xạ trên hành tinh này. Sau đó vào năm 2025, sẽ là chuyến đi của 4 phi hành gia khám phá một số thiên thạch nằm ở giữa Trái đất và sao Hỏa. Cuối cùng vào khoảng năm 2030, các phi hành gia của NASA sẽ lần đầu tiên đặt chân lên bề mặt của “hành tinh đỏ”.


Dự án này của NASA sẽ đánh dấu cột mốc vô cùng vĩ đại trong lịch sử của ngành hàng không vũ trụ, sau khi con người đặt chân lên Mặt Trăng vào năm 1972.

Tuesday, December 9, 2014

Khoa học lý giải lý do thời gian không thể quay ngược trở lại


"Thời gian là thứ giữ cho mọi việc chỉ xảy ra một lần" là câu tổng kết về chức năng của thời gian trong tiểu thuyết khoa học viễn tưởng “The Girl in the Golden Atom" năm 1922 của nhà văn Ray Cummings, được đông đảo mọi người tán đồng. Tuy nhiên, câu hỏi đặt ra ở đây là: Thời gian làm việc đó như thế nào và Cơ chế nào giúp thời gian tiến về trước, nhưng không lùi lại phía sau?

Trong một nghiên cứu mới được đăng tải trên tạp chí Physical Review Letters, một nhóm chuyên gia vật lý lý thuyết đã tái kiểm tra "Mũi tên thời gian" - một khái niệm miêu tả việc tiến về phía trước không ngừng nghỉ của thời gian, và làm nổi bật một cách xem xét khác đối với cơ chế tự bộc lộ của thời gian theo các phạm vi phổ quát.

Theo truyền thống, thời gian được mô tả trong "giả thuyết quá khứ" là, bất kỳ hệ thống cho trước nào bắt đầu trong một trạng thái entropy thấp (entropy là đơn vị đo nhiệt năng phát tán, hấp thụ khi một hệ vật lý chuyển trạng thái tại một nhiệt độ tuyệt đối xác định - PV) và sau đó dưới sự thúc đẩy của nhiệt động lực học, entropy của nó tăng lên. Nói một cách ngắn gọn: quá khứ là entropy thấp và tương lai là entropy cao, một khái niệm được biết đến với tên gọi "sự mất đối xứng thời gian nhiệt động lực học".

Trong trải nghiệm hàng ngày, chúng ta có thể tìm thấy nhiều ví dụ về sự gia tăng entropy, chẳng hạn như một chất khí lấp đầy một căn phòng hoặc một viên đá tan chảy. Ở những ví dụ này, chúng ta có thể quan sát được sự tăng entropy và do đó cả sự rối loạn không đảo ngược được.

Nếu giả thuyết trên được áp dụng ở một quy mô phổ quát, chúng ta sẽ rút ra rằng, vụ nổ Big Bang đã tạo ra vũ trụ ở một trạng thái entropy, chẳng hạn như một trạng thái entropy tối thiểu. Qua các thời đại, khi vũ trụ giãn nở và dịu mát đi, entropy của hệ thống quy mô lớn này đã tăng lên. Do đó, theo giả thuyết, thời gian thực chất có liên quan đến mức độ entropy hay sự rối loạn trong vũ trụ của chúng ta.

Dẫu vậy, có nhiều vấn đề với ý tưởng trên. Ngay sau vụ nổ Big Bang, nhiều bằng chứng quan sát được đã chỉ ra môi trường Big Bang nóng và vô cùng hỗn loạn của các hạt nguyên thủy. Khi vũ trụ trưởng thành và dịu mát đi, trọng lực kế tục và khiến vũ trụ trở nên trật tự hơn và phức tạp hơn, từ các đám mây khí dịu mát, các ngôi sao hình thành và các hành tinh tiến hóa từ sự sụp đổ trọng lực. Rốt cuộc, đặc tính hóa học hữu cơ trở nên khả thi, tạo điều hình thành sự sống và con người. Do đó, trên một quy mô phổ quát, sự rối loạn đã giảm xuống, không phải tăng lên như "giả thuyết quá khứ" đã nêu.

Vấn đề trên có thể liên quan đến cách entropy được đo lường, theo chuyên gia Flavio Mercati đến từ Viện Vật lý lý thuyết Perimeter (Canada). Ông Mercati cho rằng, do entropy là một đại lượng vật lý với các kích thước (giống như năng lượng và nhiệt độ), nên cần phải có một khung tham chiếu bên ngoài để có thể đo lường nó.

Vậy nếu không phải là entropy, thứ gì có thể đang thúc đẩy thời gian phổ quát tiến về phía trước?

Sự phức tạp là một đại lượng không có kích thước, và ở dạng cơ bản nhất, mô tả mức độ phức tạp của một hệ thống Vì vậy, nếu xem xét vũ trụ của chúng ta, sự phức tạp liên quan trực tiếp tới thời gian Khi thời gian trôi đi, vũ trụ ngày càng trở nên có cấu trúc

"Câu hỏi chúng tôi tìm cách trả lời trong nghiên cứu của mình là: cái gì đã đặt các hệ thống này vào trạng thái entropy rất thấp trước tiên? Câu trả lời của chúng tôi là, trọng lực và xu hướng tạo nên trật tự và cấu trúc (sự phức tạp) từ hỗn loạn của nó", ông Mercati nói

Để kiểm chứng quan điểm này, ông Mercati và các cộng sự đã tạo ra những mô hình máy tính cơ bản để mô phỏng các hạt trong một vũ trụ đồ chơi. Họ phát hiện, dù mô phỏng được tiến hành như thế nào, sự phức tạp của vũ trụ luôn tăng lên, không bao giờ giảm xuống, theo thời gian.

Từ Big Bang, vũ trụ bắt đầu ở trạng thái phức tạp thấp nhất (món "súp" nóng gồm năng lượng và các hạt rối loạn). Sau đó, khi vũ trụ dịu mát tới một trạng thái trọng lực bắt đầu tiếp quản, các khí kết tụ với nhau, các ngôi sao hình thành và các thiên hà tiến hóa. Vũ trụ trở nên phức tạp hơn theo một cách không đảo ngược được và trọng lực là thế lực thúc đẩy sự gia tăng tính phức tạp này.

Ông Mercati nói thêm rằng, các hệ thống phụ trở nên đủ biệt lập để các lực khác tạo ra những điều kiện phù hợp cho mũi tên thời gian "chính thống" thống trị các hệ thống phụ entropy thấp. Trong những hệ thống phụ này, chẳng hạn như cuộc sống hàng ngày trên Trái đất, entropy có thể tiếp quản, tạo ra một "mũi tên nhiệt động lực học thời gian".

Trong các quy mô toàn vũ trụ, nhận thức của chúng ta về thời gian chịu sự dẫn dắt của tính phức tạp phát triển không ngừng, nhưng trong những hệ thống phụ, entropy thống trị. "Phỏng đoán của chúng tôi là, nhận thức của con người về thời gian là kết quả của một quy luật xác định sự phát triển không thể đảo ngược của sự phức tạp", trích thông cáo báo chí của nhóm nghiên cứu.

Bước tiếp theo, nhóm nghiên cứu hy vọng sẽ thu được các bằng chứng quan sát vũ trụ học để xác thực quan điểm trên.

Monday, December 8, 2014

Rùng mình hiện tượng xác chết bật nắp quan tài tự tìm về nhà (Clip)


Hình ảnh những xác chết đột nhiên đứng dậy và thản nhiên đi lại bình thường trên đường để tìm về nhà của mình có thể khiến nhiều người phải rùng mình sợ hãi.

Tuy nhiên, đối với những người Toraja ở Indonesia, việc làm cho những thây ma biết đi dường như là một nghi lễ lưu truyền nhiều đời trong cuộc sống tâm linh của họ.

“Ma thuật” có từ lâu đời

Toraja là nhóm dân tộc bản địa sống ở vùng núi cao phía nam tỉnh Sulawesi, Indonesia (từ “Toraja” có nghĩa là “những người ở vùng đất cao”). Từ nhiều năm về trước khi vùng đất người Toraja sinh sống còn bị cô lập và dường như tách biệt với thế giới bên ngoài thì những tin đồn về ma thuật thần kỳ, làm cho xác chết đi đứng bình thường đã được nhiều người trên thế giới biết tới.

Theo những người già nhất trong bộ tộc, việc làm cho thây ma biết đi có từ thời xa xưa. Vào thời ấy, một cuộc nội chiến đã xảy ra giữa những người Tana Toraja ở phía Tây và người Tana Toraja ở phía Đông.


Người Tana Toraja ở phía Tây đã bị thua thảm hại và bị giết chết gần hết. Trong khi đó, người Tana Toraja ở phía Đông bị thiệt mạng ít hơn và hầu hết các chiến binh đều mang được xác của những người tử nạn về làng để chôn cất.

Ngược lại, do không thể mang xác của những người xấu số về làng, người Tana Toraja ở phía Tây đã nghĩ ra một cách đặc biệt để chôn cất những người chết. Sau đó, họ dùng một phương thức thần bí nào đó làm các xác chết biết đi và tự tìm đường về làng của mình. Kể từ đó, người Tana Toraja vẫn giữ “ma thuật” này và cho đến nay các thầy phù thủy chỉ thực hiện khi có yêu cầu của người nhà người quá cố.

Nghệ thuật bảo quản xác chết hoàn hảo
Từ năm 1905, các nhà khoa học đã tìm thấy những xác người còn nguyên vẹn, không bị phân hủy ở vùng đất này. Điều đặc biệt là dường như những xác người này không hề được tẩm ướp bất cứ một loại hóa chất nào, khác hẳn với phương pháp ướp xác được biết đến của người Ai Cập cổ đại.

Tuy nhiên, nhiều nhà khoa học vẫn nghi ngờ có một loại chất đặc biệt giúp bảo quản xác chết, nhưng cho đến nay họ vẫn chưa thể tìm ra câu trả lời.

Còn theo những người dân địa phương, cách thức chôn cất độc đáo của người Tana Toraja cùng với điều kiện thổ nhưỡng đặc biệt có thể là một trong những nguyên nhân quan trọng lý giải cho việc tại sao việc thây ma biết đi lại chỉ có duy nhất ở vùng Mamasa, Indonesia.

Khi một người trong làng qua đời, thi thể của họ sẽ được bọc bằng quần áo trước khi đặt vào quan tài. Sau đó, những người đàn ông sẽ khiêng chiếc quan tài ra nơi chôn cất của bộ lạc.

Điều đặc biệt là nghĩa địa của người Tana Toraja nằm cheo leo trên những vách núi đá vôi dựng đứng. Tại đây, người ta đục thành những ô vuông ăn sâu bên trong đá, đủ dài và rộng để vừa một chiếc quan tài.

Nhìn từ phía xa, những ngôi mộ nằm trong lòng núi trông giống những chiếc tổ chim bồ câu hay giống những ô cửa sổ của một khu nhà cao tầng. Chỉ những người đàn ông khỏe mạnh mới làm được công việc chôn cất vất vả này.

Ban đầu, họ dùng thang tre để bắc lên những khoang mộ trên vách núi và sau đó phải cần tới 4 đến 5 người mới có thể vận chuyển thi thể người quá cố lên vách núi thẳng đứng như tường trước khi đặt người chết vào nơi yên nghỉ cuối cùng.

Cũng dễ hiểu khi đến gần những ngôi mộ, người dân không hề thấy mùi hôi thối bởi những xác chết không bị phân hủy mà khô quắt lại, trông như một xác ướp. Nhiều xác chết bước ra khỏi quan tài sau nhiều năm vẫn còn lông mi, lông mày, tóc và khuôn mặt hầu như không bị biến dạng hay thay đổi nhiều.

Theo những người dân nơi đây, việc những xác chết có “chất lượng” tốt như vậy có thể là do trong đá vôi ở vùng này có một loại chất giúp bảo quản xác người. Thêm vào đó việc những thi thể nằm sâu trong vách núi tránh được tác động của thời tiết hoặc sự đào bới của các loại động vật cũng có thể là một nguyên nhân dẫn đến việc các thi thể được giữ nguyên vẹn. Bởi lẽ, một xác chết sẽ không thể đi lại bình thường nếu như xương bị rời rạc mỗi nơi một chiếc.

Hành trình về nhà của những xác chết

Theo niềm tin của người trong bộ tộc, người chết phải quay trở về ngôi làng nơi anh ta được sinh ra để gặp mặt những người thân. Điều này rất quan trọng bởi vì họ sẽ hướng dẫn những kỹ năng giúp người chết bước vào một cuộc sống mới ở thế giới bên kia.

Trước đây, nhiều người lo ngại quãng đường trở về nhà của những thây ma quá dài, và sợ rằng những thây ma này lại “chết” một lần nữa trên đường đi, nên họ thường thuê một thầy phù thủy đi đằng sau, nhằm giúp dẫn đường cho những thây ma này trở về nhà an toàn.


Người chết phải tự thực hiện hành trình trở về nhà, bất chấp quãng đường đó xa hay gần. Sau khi được “làm phép”, xác chết có thể đi lại bình thường. Những thây ma di chuyển một cách cứng nhắc, trông giống như một rô-bốt và khuôn mặt dường như không biểu lộ bất cứ cảm xúc gì.

Nếu một ai đó nói chuyện trực tiếp với xác chết, xác chết sẽ ngã xuống và không thể tiếp tục cuộc hành trình trở về nhà nữa. Do đó, một điều nguy hiểm trong hành trình trở về nhà của các xác chết là gặp những người còn sống và bị họ bắt chuyện.

Để hạn chế rủi ro, các thầy phù thủy thường tìm những con đường vắng vẻ, gần như không có người qua lại để các xác chết có thể tự do đi lại mà không bị làm phiền.

Làm xác chết biết đi bằng cách nào?

Cho đến nay các nhà khoa học vẫn phải đau đầu đi tìm lời giải cho việc bằng cách nào mà phù thủy Toraja có thể khiến những xác chết đi lại và nhận biết được nhà của mình để trở về.

Câu trả lời được tạm cho là hợp lý nhất là việc các thầy phù thủy đã sử dụng một loại chất độc dạng bột nhằm đưa người chết sống trở lại trong trạng thái vô thức, trong một khoảng thời gian nhất định.

Theo đó, loại bột này được cho là chất cực độc đối với người sống do được chiết xuất từ những loài động vật rất độc trong tự nhiên như cá nóc, bọ cạp, nhện độc… Những chất này cũng được cho là tồn tại ở da và nội tạng của con sa giông, cóc, kỳ nhông, bạch tuộc vòng xanh…

Tuy vậy, đối với người chết, nó lại có tác dụng chẳng khác nào thuốc thần giúp cải tử hoàn sinh. Khi chất bột này được “thổi” vào những xác chết, nó sẽ kích thích hệ thần kinh đã chết hoạt động trở lại một cách vô thức như một cái máy.
Thường thì loại thuốc này sẽ làm cho các thây ma sống lại trong khoảng 3 ngày, đủ thời gian để tìm đường về nhà. Nếu muốn các thây ma sống lại lâu hơn, các phù thủy phải pha chế thuốc với tỷ lệ và liều lượng khác.

Mặc dù vậy, nhiều người vẫn tỏ ra không thỏa mãn với câu trả lời trên và cho rằng việc làm những thây ma biết đi chỉ là một trò ma thuật tà đạo của các phù thủy.


Ngày nay, người Tana Toraja cũng hiếm khi được thấy những thây ma tìm đường về nhà. Người ta e ngại rằng, chẳng bao lâu nữa câu chuyện về những thây ma biết đi sẽ lại chỉ có trong phim ảnh hoặc tưởng tượng. Bởi, ngày càng có ít người biết “ma thuật” này và ít gia đình nào có thể chi trả được chi phí cắt cổ cho việc thuê thầy phù thủy.

Cho đến ngày nay, việc làm cho những xác chết biết đi vẫn là một bí ẩn làm đau đầu các nhà khoa học Indonesia và thế giới.

Thực hư của sự thật khó tin này ra sao, có lẽ chỉ những phù thủy người Tana Toraja mới có câu trả lời xác đáng nhất. Dù dùng ma thuật hay không thì đây vẫn là một nghi lễ tâm linh quý cần được cộng đồng người Tana Toraja và chính phủ Indonesia gìn giữ và bảo vệ.

Video ngắn ký sự về việc xác chết biết đi:



Kỹ năng sống : Hướng dẫn cách dùng nước để tạo lửa nhờ vào ánh nắng.


Cách tạo lửa là một trong những kỹ năng sống quan trọng nhất trong sinh tồn của con người từ trước tới nay. Hãy xem cách tạo ra lửa cực kỳ sáng tạo của những người trong clip này nhé.


Chuyện khó tin về kiếp luân hồi của cậu bé tại thị trấn Vụ Bản, huyện Lạc Sơn (Hoà Bình).

Thị trấn Vụ Bản, huyện Lạc Sơn (Hoà Bình) đang tồn tại câu chuyện khá ly kỳ. Một cháu bé cứ nằng nặc nhận mình là đứa trẻ đã chết cách đây hơn mười năm và đòi về ở với bố mẹ người đã chết...
Sau khi đưa ra nhiều “bằng chứng” chứng tỏ mình là người đã chết, cháu bé đã được nhận về nuôi như một sự sống lại của linh hồn đã chết trước đó.

Linh hồn sống lại

Anh Tân và chị Thuận đều là cán bộ công tác tại thị trấn Vụ Bản. Anh chị kết hôn năm 1987, đến năm 1992 chị Thuận sinh cháu trai đặt tên là Nguyễn Phú Quyết Tiến, Tiến khoẻ mạnh bụ bẫm và lớn lên trong sự vui mừng khôn tả. Tai họa ấp đến trong một lần ra sông chơi, Tiến chẳng may chết đuối, khi ấy cháu 5 tuồi. Lúc này chị Thuận cũng không thể sinh thêm con vì lý do sức khỏe.

Có kiếp luân hồi?

Con mất, vợ chồng anh Tân suy sụp. Anh nghỉ việc, ra làm tự do. Vợ chồng anh tưởng như sẽ phải sống với nhau trong sự côi cút không con, thì một ngày đầu năm 2006, bỗng có một cháu bé tự khẳng định cháu chính là cháu Tiến, người đã bị chết đuối năm 1997!

Nhấp chén nước, thả những vòng khói thuốc lá chậm rãi, anh Tân đã kể lại cho tôi nghe câu chuyện ly kỳ này. Khi Tiến mất, cháu đang là học sinh trường mầm non Hoa Hồng ở thị trấn Vụ Bản. Cô giáo dạy cháu Tiến là cô Đông và chính cô Đông là người đã phát hiện ra cháu Tiến đã “lộn về nguyên bản” ở cháu Bình con anh Hoan, chị Dự, người trong bản. Cháu Bình sinh ngày 06/10/ 2002.

Lần đầu tiên cô Đông thấy cháu Bình có những biểu hiện rất lạ, cô hỏi chuyện, cháu bảo cháu không muốn học ở đây, cháu muốn được học ở trường của cháu. Cô Đông hỏi lại, thế trường cháu ở đâu? “Trường Hoa Hồng ở ngoài thị trấn“, cháu Bình trả lời.

Cháu Bình

Sao lại là trường Hoa Hồng, làm sao cháu biết trường đó, cô Đông thắc mắc. “Nhà cháu ở ngoài đó, nhà cháu gần nhà ông Lai”. Nghe Bình nói đến đây, cô Đông sởn hết cả tóc gáy. Cạnh nhà ông Lai là nhà anh Tân, và lẽ nào…

Thời gian tiếp theo, cô Đông âm thầm tìm hiểu và biết thêm. Một lần chị Dự mẹ cháu Bình đánh cháu vì cháu nghịch bẩn hết áo quần. Rơm rớm nước mắt, thằng bé bảo: “Mẹ đừng đánh con, bẩn áo quần thì mẹ đưa con về nhà con để con lấy”.

Chỉ nghĩ trẻ con nói nên chị Dự không để ý gì. Những lần khác chị Dự có đánh Bình lại bảo “con đã chết một lần rồi, mẹ đừng đánh con lại chết lần nữa đấy”. Sau mỗi lần bị mắng là cháu lại đòi được về nhà.

Một lần cháu Bình đòi chị đưa về nhà, điên tiết chị Dự bảo “thích thì ngồi lên xe tao chở đi”. Bình ngồi sau xe bảo mẹ chở ra thị trấn, từ chợ thị trấn Bình bảo mẹ chở đến cuối sân vận động và rẽ vào phố Hữu Nghị. Đến số nhà 25, chính là nhà anh Tân, Bình xuống xe nói với mẹ “nhà con đây”.

Tuy nhiên nhà đóng cửa, chị Dự lại chở Bình về. Một lần nữa, chị Dự đi chợ thị trấn và cho Bình đi cùng. Khi đến chợ, Bình lại nằng nặc đòi mẹ “đưa về nhà con”, hai mẹ con lại đến trước nhà anh Tân. Sau khi thấy cửa đóng then cài, mẹ con lại ra về.

Mặc dù Bình nói vậy nhưng chưa bao giờ bao giờ chị Dự để ý gì vì nghĩ Bình chỉ là một đứa trẻ mới 4 tuổi. Câu chuyện thực sự “nóng” từ ngày cô Đông phát hiện ra những biểu hiện lạ ở Bình cùng với lời chị Dự kể. Từ đó, cô Đông mới hoài nghi thực sự.

Cô Đông đem chuyện kể lại với những giáo viên trong trường, trong đó có cô Phương. Là người quen biết với chị Thuận, nên cô Phương đã lập tức kể lại câu chuyện ly kỳ này cho chị Thuận nghe: “Cô vào trong bản Cọi xem sao, nghe nói thằng Tiến nó “lộn” về vào cháu Bình đang học ở trường trong đó”.

Cũng chẳng dám tin và đem chuyện kể lại với chồng, anh Tân lập tức giục vợ phải vào xem sao. Trước đây, khi cháu Tiến mới mất có một bà xem bói người Mường nói với anh rằng: “Anh đừng buồn, cháu Tiến linh thiêng lắm rồi sẽ quay về với anh thôi”. Lần khác anh đi xem bói tận Hoà Bình, ông thầy cũng nói điều tương tự.

Là người không mê tín nên lúc đó anh chỉ nghĩ rằng người ta động viên mình. Thế nhưng lúc nghe vợ kể lại câu chuyện Tiến “lộn” về trong bản Cọi, anh Tân cũng bán tín bán nghi và phân vân liệu lời thầy bói năm xưa có chăng lại là sự thật? Anh đã quyết định phải một lần đi tìm hiểu xem sao.

Hành trình tìm lại con

Một ngày sau, anh Tân đã cùng với chị Thuận tìm đến bản Cọi, tìm đến nhà vợ chồng Hoan – Dự. Vốn chưa biết nhau, nhưng khi đến nhà, anh Tân cứ làm như đã quen biết gia đình từ lâu lắm. Không nhận ra ai nhưng chị Dự, anh Hoan cũng không dám hỏi vì nhỡ đâu người quen lâu rồi mình không nhận ra nếu hỏi lại…vô duyên.

Sau mấy câu hỏi thăm anh Tân bắt đầu hỏi đến cháu bé: Thằng bé Bình đâu nhỉ bác ngắm tý xem lớn đến đâu rồi? Chị Dự cho biết cháu đang đi chơi cùng chúng bạn, một lát sau chị Dự cũng gọi cháu về để anh Tân gặp mặt. Về đến nhà thằng bé cứ lấm lét nấp sau cảnh cửa.

Anh Tân buông lời: Có nhớ bác không, bác mua nhiều bi cho cháu đây này. “Biết rồi, lúc nãy thấy hai người đi đầu làng, biết rồi”. Nghe thằng bé nói vậy anh Tân phát hoảng. Sao nó lại biết mình vào đây cơ chứ.

Sau vài câu chuyện hai bên trở nên thân tình, anh Tân ngỏ ý muốn đưa cháu Bình về nhà chơi, anh Hoan chị Dự đồng ý. Riêng thằng bé nghe nói được đi là leo tót lên xe và chiều hôm đó anh Tân đưa cháu Bình về nhà mình.

Trên đường về, để thử thằng bé, anh Tân dừng xe trước một ngôi nhà cao tầng bảo cháu, nhà bác đấy cháu vào đi. Lập tức Bình bảo, đây không phải, nhà ở dưới kia cơ. Đi qua rất nhiều đường trong thị trấn, anh Tân không đi theo đường chính vì muốn thử thằng bé. Ngạc nhiên là Bình cứ chỉ rành rọt và cho đến ngôi nhà anh Tân thì mới thôi.

Vừa mở cửa nhà, Bình lập tức xuống xe và chạy tót vào trong và mở tủ bới đồ đạc. Chị Dự đi cùng đã định ngăn lại vì sợ vợ chồng anh Tân đánh giá con mình thiếu giáo dục, nhưng anh Tân đã ngăn lại. Mặc cho cháu Bình tìm kiếm.

Anh Tân hỏi: “Cháu đang tìm gì?” – “Tìm cái máy bay và cần cẩu”. Nghe Bình nói, anh Tân giật mình vì đây là hai món đồ chơi anh đã mua cho cháu Tiến trước đây. Đến lúc cháu qua đời anh mới mang vứt đi. “Bác cất đi rồi, để lúc nào bác tìm lại cho cháu”, anh nói với cháu Bình.

Sau bữa cơm, anh Tân bảo cháu ra xe để chở hai mẹ con về, nhưng thằng bé bảo, nhà ở đây, không về đâu. Nói rồi Bình chạy vào nhà leo lên giường:

- Đây là giường con, chỗ con nằm ở đây.

- Thế cháu hay nằm thế nào?

- Con nằm thế này này (nói rồi Bình nằm sấp xuống giường).

Nhìn cái dáng Bình nằm y như Tiến năm xưa, vợ chồng anh Tân lặng người, chị Thuận chỉ còn biết úp mặt vào lưng chồng khóc sụt sùi, bởi thằng bé có những cử chỉ giống con mình năm xưa quá.

Trước sự tha thiết của thằng bé đêm hôm đó chị Dự đã miễn cưỡng cho con ở lại với gia đình anh Tân. Biết chuyện thằng bé, đêm hôm đó hàng xóm láng giềng kéo đến chật kín nhà. Ai cũng thử Bình bằng những câu hỏi để xem nó kể lại chuyện ngày xưa có chính xác không…

Sunday, December 7, 2014

10 cách giúp bạn có thể học mọi thứ một cách nhanh nhất.



Học là một kỹ năng riêng của mỗi người. Khi cuộc sống, những công cụ làm việc của bạn đang thay đổi hàng năm, thứ bạn cần là một phương pháp học hỏi tốt. Sau đây là 10 chiến lược tối ưu giúp nhanh chóng cải thiện hiệu suất nghiên cứu và có thể áp dụng đối với bất kỳ lĩnh vực nào được thảo luận trên mạng Quora.

Để hiểu một vấn đề, hãy hỏi “Tại sao” 5 lần

Trong cuốn sách “The Lean Startup”, tác giả Eric Ries đưa ra phương pháp “5 câu hỏi tại sao” để tìm ra gốc rễ của một vấn đề. Để hiểu rõ hơn, hãy xem xét một ví dụ của Eric Ries sau đây:
Một phiên bản mới đã vô hiệu một chức năng của khách hàng. Tại sao? Do một máy chủ cụ thể vị lỗi.
Tại sao máy chủ này bị lỗi? Bởi một hệ thống phụ ít được biết đến được sử dụng sai cách.
Tại sao hệ thống này sử dụng sai cách? Kỹ sư sử dụng nó không biết làm sao để vận hành đúng cách.
Tại sao anh ta không biết? Bởi vì anh ta chưa bao giờ được đào tạo.
Tại sao anh ta không được đào tạo? Bởi người quản lý không tin tưởng vào việc đào tạo những kỹ sư mới, bởi anh ta và đội ngũ của mình quá bận rộn.

Bằng cách thúc đẩy điều tra 5 lần, Ries cho biết chúng ta sẽ nhìn thấy cách tại sao một lỗi kỹ thuật nhanh chóng tiết lộ một vấn đề lớn liên quan tới quản lý nhân sự.

Giữ thái độ tích cực

Việc lo lắng rằng bạn sẽ không thể học một thứ gì đó là một đầu tư sai lầm nguồn năng lượng tinh thần của bạn, giáo sư Alison Wood Brooks thuộc trường kinh doanh Harvard cho biết.

“Những lo lắng ngăn cản bạn khám phá ra giải pháp, suy nghĩ, giả thuyết sẽ cho ra được các giải pháp giải quyết thực sự”, bà viết. Nhưng khi bạn cảm thấy tốt về chuyện gì có thể xảy ra, bạn sẽ dành được cơ hội suy nghĩ đúng hướng.

Đừng chỉ học, hãy thực hành

“Bạn không thể học golf từ một quyển sách. Bạn cần một câu lạc bộ, một quả bóng”, một thành viên Quora là người đứng đầu bộ phận công nghệ tại công ty tài chính Funding Knight cho biết. “Bạn không thể học nền tảng mã nguồn mở Ruby on Rails từ sách vở- bạn cần thực hành và đưa chúng lên một web".

Tìm một chuyên gia và hỏi kinh nghiệm của họ về chuyên môn

Nếu bạn dang cố gắng học về một chủ đề nào đó, hãy nói chuyện với chuyên gia có thể giải thích về nó. Đơn giản là bạn có thể hẹn họ ăn trưa và hỏi họ về những điều còn thắc mắc. Tim Ferriss, tác giả cuốn sách “The 4-hour workweek” là chuyên gia trong việc này. Khi ông đang cố gắng học một môn thể thao, ông sẽ tìm ra những người đoạt huy chương bạc gần nhất, sắp xếp một cuộc phỏng vấn và sau đó rèn luyện các kỹ thuật.

Tìm một người đồng hành tin cậy

Hãy tìm một ai đó cũng đang cố gắng xây dựng kỹ năng như bạn, có thể là học leo núi, học đàn hay nấu ăn và tham khảo quá trình học của họ. Lập thời gian thường xuyên để kiểm tra quá trình của bạn, có thể gặp mặt hoặc qua Skype.

Khi bạn không hiểu, hãy lên tiếng

Một bí quyết khác chia sẻ tại Quora cho biết: Khi bạn không hiểu một điều gì đó trong cuộc họp, hãy giơ cánh tay của bạn lên và hỏi “Xin lỗi, anh/ chị có thể giải thích tại sao không?”. Việc lên tiếng sẽ giúp những người khác bổ sung, giải thích cho bạn nhanh hơn là để điều không hiểu trôi qua.

Lặp lại, lặp lại và lặp lại

Điều này không có nghĩa rằng bạn thực hành tạo ra hoàn hảo, nó chỉ làm cho những hành động của bạn nhanh hơn. Điều này là do khi bạn làm điều gì đó một lần, rồi một lần nữa- như cách đọc bảng chữ cái của một đứa trẻ, bạn sẽ tăng cường liên kết giữa các tế bào não.

Một sinh viên y khoa tại Úc góp ý: “Sự lặp lại dẫn đến tình trạng điều phối thần kinh. Não bộ là hệ phức hợp và nó cho phép những con đường thần kinh truyền tin với tốc độ nhanh hơn trước một thông tin có tính chu kỳ. Điều này giải thích tại sao bạn nhanh chóng đọc ra bảng chữ cái ABC hay số đếm 123 nhanh chóng nhưng nếu lật ngược lại bạn sẽ gặp vấn đề khó khăn lớn hơn".
Đừng chỉ viết, hãy vẽ nó ra


Đây là nội dung được nhấn mạnh trong 2 cuốn sách về tư duy thị giác “The Black of the Napkin” và “Blah Blah Blah” của tác giả Dan Roam. Ông cũng từng tư vấn cho các công ty lớn như Google, eBay, GE và Wal-Mart. Việc vẽ ra giúp bạn khám phá những khía cạnh tri thức mà không thể truyền tải hết bằng ngôn từ.

Ngôn từ và hình ảnh bổ sung cho nhau. “Thông thường cách tiếp cận tốt nhất để giải quyết những vấn đề và nảy sinh các ý tưởng đến từ sự kết hợp giữa ngôn từ và hình ảnh”, Dan Roam cho biết. “Khi bạn thêm những bức ảnh, những hình minh họa kích thích suy nghĩ- điều mà phần lớn không thể đạt được nếu chỉ để ngôn từ đứng riêng rẽ. Đây là một cách để đặt các ý tưởng của bạn xuống mà vẫn giữ được nó trong tình trạng một dòng chảy".

Bạn có thể sử dụng sơ đồ tư duy hay sơ đồ khối để trực quan hóa những ý tưởng với nhau.

Học thứ khó khăn tại thời điểm đầu ngày

Một nghiên cứu cho thấy, ý chí con người là có giới hạn. Chúng ta có nhiều thứ vào thời điểm khởi đầu một ngày, nhưng chính điều này cũng làm suy yếu những quyết định và sự chống lại những cám dỗ. (Đó là lý do tại sao việc mua sắm lại mệt mỏi.) Vì vậy nếu bạn đang học một ngoại ngữ, âm nhạc hay bất cứ điều gì khác siêu phức tạp, hãy lên lịch để thực hiện nó vào thời điểm đầu ngày, khi mà bạn có nguồn năng lượng tinh thần lớn nhất.
Sử dụng quy tắc 80/20

Quy tắc 80/20 chỉ ra rằng bạn sẽ có được 80% giá trị trong 20% công việc. Trong kinh doanh, 20% các hoạt động tạo ra 80% kết quả mà bạn muốn. Những người học nhanh áp dụng logic tương tự vào công việc nghiên cứu của họ.

Sau đây là ví dụ được một người dùng Qoura chia sẻ:

Khi tôi đọc một cuốn sách, tôi thường nhìn vào trang mục lục và lập ra danh sách từ 1-5 thành một chương với nội dung gần giống nhau nhất. Khi theo dõi một video hướng dẫn, tôi thường bỏ qua đến phần giữa, nơi mà các hành động hay kỹ thuật được giải thích, sau đó tôi mới trở lại 1 lần nữa để xem bối cảnh và các nguyên tắc.

Phần mở đầu của phần lớn các video thường được mở đầu bằng mô tả và phần lớn các cuốn sách được phân lớp với những phần phụ để đảm bảo độ dài yêu cầu. Vì vậy với một chút khôn ngoan, bạn có thể tiếp cận được phần lớn kiến thức từ những nguồn này trong khi đầu tư phần nhỏ thời gian.

Khám phá ổ kiến tuyệt đẹp với nhôm đúc nóng chảy.



Thật sự bạn sẽ không thể nào ngờ rằng dưới những ổ kiến nhỏ xíu lại là cả một hệ thống đường hẩm cực lớn như vậy.


Liệt kê 8 vĩ đại nhất từng bị coi thường

Những phát minh vĩ đại mà khi làm ra chúng không có nhiều người tin vào sự thành công mang tính lịch sử như vậy. Dưới đây là 8 ví dụ về những sáng kiến, bước đột phá và phát minh vĩ đại mà nhiều chuyên gia đã không đánh giá đúng về chúng.

1. Bóng đèn điện

Nhận xét của Ủy ban Nghị viện Anh khi đề cập đến phát minh bóng đèn điện của Edison, năm 1878: “… cũng tốt đối với những người bạn phía bên kia đại dương của chúng ta…nhưng không đủ để gây sự chú ý đối với giới khoa học hay những người có đầu óc thực tế”. Còn Henry Morton, Chủ tịch Viện công nghệ Stevens, nhận xét: “Tất cả mọi người đều đã quen thuộc với những phát minh thất bại thảm hại”. 


Đây không phải là lần đầu người Anh tỏ ra coi thường phát minh của người Mỹ, và họ đã bỏ lỡ phát minh này hàng thế kỷ. Những chiếc bóng đèn điện hiện xuất hiện khắp nơi, ở mọi hình dạng, kích thước và chúng ta tiếp xúc với các thiết bị điện nhanh hơn bao giờ hết.

2. Dòng điện xoay chiều

“Sử dụng dòng điện xoay chiều chỉ tốn thời gian. Sẽ không có ai sử dụng phát minh này”, Thomas Edison khẳng định năm 1889. Có thể, lúc phát ngôn, Edison muốn “bắn tỉa” những nỗ lực của đối thủ George Westinghouse (người có bằng sáng chế cho phát minh dòng điện xoay chiều từ Nikola Tesla). Thực tế, sử dụng dòng điện xoay chiều cho các thiết bị điện sẽ dễ dàng hơn và hiệu quả hơn rất nhiều so với dòng điện một chiều “yêu quý” của Edison. Nền văn minh nhân loại đã và đang "vận hành" trên phát minh này kể từ khi nó ra đời.

3. Máy tính


“Chúng ta đã đạt đến giới hạn của những gì có thể với phát minh máy tính này”, John Von Neumann, nhà toán học mang hai dòng máu Mỹ - Hungari, phát biểu năm 1949. Với một bộ vi mạch phức tạp (còn được gọi là microchip), máy tính đã cho phép con người thực sự kết nối. Chúng ta có thể nghiên cứu, điều chỉnh chính hành tinh của mình và đến giờ vẫn chưa nhận thức được sự giới hạn của máy tính trong tương lai.

4. Bộ vi xử lý

“Phát mình này liệu sẽ tốt cho cái gì?”, một kỹ sư thuộc công ty IBM, nhận xét về bộ vi xử lý năm 1968. Câu trả lời là “gần như tất cả mọi thứ”. Các phần trong thiết bị điện của vật dụng gia đình, phương tiện giao thông, hệ thống máy tính, văn phòng và bất kỳ vật dụng gì trong cuộc sống hằng ngày... đều sử dụng phát minh này.

5. Thiết bị truyền dữ liệu


“Trước khi con người đặt chân lên Mặt trăng, thư sẽ được chuyển trong vòng vài tiếng đồng hồ từ New York tới Australia bằng tên lửa điều khiển. Chúng ta đang đứng ở ngưỡng cửa của thời đại thư tên lửa”, Arthur Summerfield, Tổng cục trưởng tổng cục bưu điện Mỹ hình dung tương lai của truyền thông vào năm 1959. Còn theo Dennis Gabor, nhà vật lý người Anh, năm 1962: “Việc truyền tài liệu bằng điện tín là có thể thực hiện được về mặt lý thuyết, nhưng các thiết bị cần thiết để thực hiện lại quá đắt, vì vậy sẽ không bao giờ thành hiện thực”.

Tuy nhiên, thực tế cho thấy, hai người ở hai đầu thế giới vẫn có thể gửi thư, thông điệp và hình ảnh... cho nhau trong vòng tích tắc mà không cần đến tên lửa với bộ máy PC hoặc điện thoại di động có giá vài triệu đồng.

6. Mua sắm trên mạng

“Ý tưởng mua sắm từ xa sẽ thất bại thảm hại bởi phụ nữ thích đi ra khỏi nhà, thích được cầm ngắm hàng hóa và khó thay đổi nếp suy nghĩ”, tờ TIME bình luận năm 1966. Điều đó là sự thật bởi cả hai giới đều thích cảm giác được cầm ngắm món hàng mà mình định mua. Tuy nhiên, thương mại điện tử vẫn trụ vững cho đến ngày nay và vẫn thu về lợi nhuận từ những nơi cần đến dịch vụ này, thậm chí đang là xu thế của tương lai.

7. Ô tô

“Phương tiện chuyên chở không dùng ngựa này là một món đồ xa xỉ của giới thượng lưu, và mặc dù nó có thể giảm giá trong thời gian tới, thì nó vẫn không bao giờ có thể trở nên phổ biến như xe đạp”, tạp chí Literary Digest bình luận, năm 1899.

Tiên đoán này đã không thành sự thực bởi cho đến nay, sức mua loại phương tiện này vẫn không có dấu hiệu suy giảm. Nhận định của Literary Digest được chứng minh là sai lầm, kể từ khi hãng Ford chế tạo ô tô theo dây chuyền, làm giảm giá thành của phương tiện này.

Năm 2005, có gần 53 triệu lượt xe mới “đổ bộ” ra đường phố. Tuy nhiên, gần đây, con người đã “phát hiện” giá trị của xe đạp truyền thống và tiến hành "xét lại" vai trò của ô tô, biết đâu, nhận định của tạp chí Literary Digest lại trở nên đúng trong tương lai?

8. Vô tuyến

“Nếu như về mặt lý thuyết và kỹ thuật, phát minh này hoàn toàn có tính khả thi nhưng về mặt thương mại thì đó là điều không tưởng. Đây là một sáng kiến tốn thời gian”, Lee DeForest, nhà sáng chế người Mỹ, tác giả của đèn chân không, nhận xét, năm 1926. Ông đã hoàn toàn nhầm. Chỉ tính riêng nước Mỹ, hiện có khoảng 220 triệu chiếc ti vi là sản phẩm hàng hoá. Ti vi có mặt mọi nơi, với kiểu dáng, tính năng ngày càng hiện đại

Saturday, December 6, 2014

Khám phá bí ẩn về giác quan thứ 6

Liệu giác quan thứ 6 có thật sự tồn tại?

Con người có tổng cộng 5 giác quan cơ bản, tuy vậy rất nhiều lần chúng ta nghe thấy cụm từ giác quan thứ 6 hay linh cảm, linh tính. Vậy giác quan thứ 6 thực sự là gì? Đây là khái niệm chỉ khả năng tiếp nhận thông tin của con người qua một kênh siêu nhiên, vượt trội hơn hẳn 5 giác quan bình thường kia. Cho đến nay, khả năng siêu phàm này vẫn còn là một điều kỳ bí đối với nhân loại.

Những câu chuyện có thật

Trong lịch sử, đã có nhiều minh chứng cho giác quan thứ 6. Nhà bác học Nga, Mendeleev (1834 - 1907), người phát minh ra định luật tuần hoàn các nguyên tố hóa học, đã nhìn thấy rõ toàn bộ bảng tuần hoàn hiện ra trước mắt trong giấc mơ. Điều này có thể giải thích được bởi lẽ ông đã nghiên cứu hàng chục năm về vấn đề này và đến khi “chín muồi”, kết quả hiện ra trong giấc mơ, ông chỉ việc ngồi bật dậy ghi chép lại.



Nhà thơ người Nga Lermontov (1814 - 1841) đã kể lại câu chuyện khi ông còn là sĩ quan biên phòng ở Kavkaz. Có một hôm, ông đang ngồi đánh bài với lính của mình và nhìn thấy một người có vẻ mặt khác lạ so với ngày thường, ông bèn nói với người ấy: "Anh phải đề phòng, có lẽ anh sắp bị chết bất đắc kỳ tử. Đêm nay, anh nên ngủ lại ở đồn biên phòng và sáng mai hãy về". Người lính ấy không tin, ra về và dọc đường đã bị một người say rượu đâm chết.

Nhiều lúc linh tính hoàn toàn trái ngược với logic, tư duy nhưng lại thích hợp. Napoleon (1769 - 1821) khi đánh vào nước Nga năm 1812 đã linh cảm là sẽ thất bại nhưng ông vẫn cứ tiến hành, vì theo ông, những thứ vĩ đại chỉ cách thứ lố bịch có một bước! Rõ ràng là từ lâu, nhiều học giả đã phải đau đầu vì cái thế giới cảm tính bao giờ cũng lẩn quất quanh ta, ngay trong ý nghĩ của ta nhưng lại cực kỳ bí ẩn.



Trong lịch sử, không những các nhà khoa học, các nhà quân sự mà cả những nhà chính trị cũng có khả năng linh cảm, tiên tri trước một số vấn đề. Một số người nổi tiếng cũng nhờ "giác quan thứ 6" mà thoát chết. Cựu Thủ tướng Anh Winston Churchill (1874 - 1965) đã một lần thoát chết trong trận oanh tạc của không quân phát xít Đức, do linh tính mách bảo. Năm 1944, ông Churchill vừa chuẩn bị rời trận địa tên lửa thì máy bay oanh tạc của Đức ập đến. Người tài xế vội vàng nổ máy cho xe đi. Không hiểu sao, Churchill không chịu vào xe mà vòng chạy ra phía sau. Đúng lúc ấy, một quả bom nổ ngay cạnh cửa xe, làm thành một hố bom lớn, ngay chỗ Churchill vừa đứng. Trong tập hồi ký của ông, Churchill viết: "Dường như có một sức mạnh nội tâm đã mách bảo tôi phải rời ngay chỗ đứng".



Đến đây một câu hỏi đặt ra: "Những người bình thường có khả năng linh cảm không?" Như trên đã nói, ai cũng có ít nhiều khả năng này. Tờ báo Scandal ở Mỹ năm 1994 có đăng một câu chuyện về giấc mơ kỳ lạ của một người mẹ: Chuyện kể rằng, 1865, một chú bé tên là Maks Hoffman 5 tuổi ở bang Wisconsin bị mắc chứng bệnh tả. Bác sĩ nói không còn tia hy vọng nào cứu sống được chú. Ba ngày sau đó, chú bé trút hơi thở cuối cùng và mọi người đem chôn chú trong nghĩa địa của làng. Đêm hôm đó, trong giấc mơ, bà mẹ nghe thấy tiếng con trai trở mình trong quan tài. Bà kêu lên rồi chạy đến bên chồng, xin ông hãy ra mộ để cứu con. Ông chồng tất nhiên đã từ chối. Ông giải thích cho vợ mình rằng, bà quá thương con nên đã thấy như vậy. Nhưng đêm hôm sau, bà mẹ lại mơ thấy y như thế. Lần này, bà đã quyết tâm cùng người nhà ra cứu con. Lúc ấy đã gần nửa đêm. Mọi người treo đèn lên cành cây bên cạnh mộ và cặm cụi đào. Khi nắp quan tài vừa mở, ai cũng sửng sốt vì thấy cậu bé nằm đúng tư thế mà người mẹ nhìn thấy trong mơ: "Cậu nằm nghiêng về phía bên phải, 2 tay xếp dưới má phải". Cậu bé không có biểu hiện gì của sự sống. Nhưng người cha vẫn bế con lên rồi bằng mọi cách hô hấp nhân tạo. Sau một giờ, điều kỳ diệu đã xảy ra: Cậu bé dần dần tỉnh lại. Rồi mọi người đã tìm các biện pháp giúp cậu phục hồi sức khỏe và chữa khỏi bệnh tả cho cậu. Về sau, Maks Hoffman đã sống tới 80 tuổi (1860 - 1940) tại thành phố Lincoln (bang Iowa, Mỹ). Vật kỷ niệm quý giá nhất đời ông là cái núm sắt nhỏ ở nắp quan tài mà từ trong đó, ông đã được cứu sống nhờ giấc mơ của người mẹ.

Giải mã khả năng bí ẩn

Năm 1920, lần đầu tiên khái niệm “Giác quan thứ 6” đã được nhà khoa học Rudolf Tischner, người Đức xây dựng và phát triển. Ông định nghĩa khái niệm này bằng cụm từ Extra Sensory Perception (ESP), ám chỉ năng lực tri nhận thông tin thông qua một loại giác quan nằm ngoài 5 giác quan cơ bản. Năng lực ESP được ông tổng kết trong 5 khả năng phổ biến là khả năng thần giao cách cảm, xuyên thấu, dự đoán tương lai, tác động sự vật bằng ý chí và nhìn lại quá khứ.

Những thí nghiệm đầu tiên được thực hiện vào năm 1930 tại Đại học Duke, bang North Carolina, Mỹ do nhà khoa học Rhine khởi xướng. Trong những thí nghiệm của mình, Rhine đã sử dụng 5 biểu tượng ESP gồm hình vuông, hình tròn, dấu cộng, ngôi sao năm cánh và 3 đường lượn sóng. Những biểu tượng này được đặt bất kỳ lên 25 tấm thẻ, nếu như ai đó có thể đoán được chính xác trình tự các biểu tượng, thì người đó có năng lực ESP. Tất nhiên, các nhà khoa học hiện đại không tán đồng với phương thức nghiên cứu này, bởi phương pháp của Rhine có nhiều điểm không thỏa mãn vì nó loại trừ đi nhiều yếu tố khác nhau tác động đến sự hình thành và cơ chế hoạt động của năng lực ESP.

Trong lĩnh vực điều tra hình sự, không ít trường hợp đã được mời đến để nhận diện tung tích kẻ phạm tội hay hình dung lại các đầu mối sự việc trên hiện trường vụ án. Điều này thôi thúc các nhà nghiên cứu phải xây dựng một hệ thống lý thuyết khoa học mới, nổi bật lên là khái niệm “vũ trụ vô hình” (Unseen Universe) - một thế giới bên cạnh thế giới vật chất mà con người đang tồn tại. Một số người có khả năng vượt qua được giới hạn không gian, thời gian sẽ tiếp cận được với những thông tin tồn tại trong cái “thế giới phản chiếu” đó.



Tiến sĩ Gary Klein, tác giả cuốn sách “Trực giác hoạt động” cho rằng, cái mà người ta thường gọi là khả năng nhìn thấy cái vô hình chính là những năng lực tiềm tàng của trực giác con người. Đặc biệt, đối với những người mà nghề nghiệp buộc họ phải đưa ra những quyết định sinh tử và tức thì như lính cứu hỏa, y tá cấp cứu hay lính trận là những người thường thấy xuất hiện giác quan thứ 6. Họ thường thực hiện các hành động theo một linh tính nào đó trong những tình huống khẩn cấp khi họ không thể chọn lựa hay đưa ra một quyết định có ý thức.

Linh tính không loại trừ tư duy, giống như kiến thức linh cảm không mâu thuẫn với tư duy phân tích. Linh tính có thể mách nước những ý tưởng thiên tài và trợ giúp có hiệu quả việc lựa chọn những quyết định hợp lý. Sẽ là sai lầm một khi chỉ dựa vào những lời mách nước của "nội tâm", nhưng sẽ tốt hơn khi vừa sử dụng linh tính, vừa sử dụng tư duy phân tích. Giác quan thứ 6 dựa trên chính "hai chân" như vậy.

Lucid dream , Hiện tượng điều khiển giấc mơ theo ý mình.

Chúng ta có khả năng điều khiển, tạo ra giấc mơ, xây dựng nhân vật và “cốt truyện” theo ý mình trong lúc ngủ.

Từ lúc còn nhỏ đến lúc trưởng thành, chúng ta ai mà chẳng có những ước mơ của riêng mình? Có những cô bé mơ trở thành nàng Bạch Tuyết xinh xắn, những cậu bé ước thành Siêu nhân đi cứu giúp người hoạn nạn, lớn lên một chút thì ước mong mình học giỏi, trở thành bác sĩ, doanh nhân thành đạt… Thế nhưng, trên thực tế, rất ít người có thể hoàn toàn đạt được những ước mong từ thời ấu thơ, và thế là chúng mình tìm đến giấc mơ, bởi đó là nơi duy nhất để mọi khao khát, viển vông, xa vời nhất của chúng ta trở thành hiện thực.

Tuy nhiên, ngay cả trong những giấc mơ ấy, không phải mọi điều ta mơ được cũng giống với mong muốn, thậm chí, đó còn là những cơn ác mộng mà ta không hề muốn gặp phải. Còn gì tuyệt vời hơn khi chúng mình có thể kiểm soát được giấc mơ, gửi gắm tất cả những mong ước, khao khát của bản thân vào đó? Bạn nghĩ sao nếu mình có khả năng điều khiển, tạo ra giấc mơ, xây dựng nhân vật và “cốt truyện” theo ý mình? Chính hiện tượng “lucid dream - mơ tỉnh” sẽ giúp bạn có được khả năng thần kì đó.

"Mơ tỉnh" là gì?

"Lucid dream - Mơ tỉnh" - cái tên đã phần nào gợi cho bạn những hình dung ban đầu về hiện tượng lạ kì này. Đây là một giấc mơ mà người có giấc mơ đó nhận biết được mình đang mơ và đặc biệt, có thể kiểm soát vai trò hoặc điều khiển những kinh nghiệm tưởng tượng của mình trong môi trường “ảo” ấy.


Thuật ngữ “Lucid dream” xuất hiện vào năm 1913 bởi nhà văn, bác sĩ tâm thần Hà Lan - Frederik Van Eeden (1860 - 1932). Từ đó đến nay, “Lucid dream” luôn là từ khóa thu hút sự quan tâm nghiên cứu của giới khoa học và sự trải nghiệm của mọi người. Với nhiều người, có một giấc “mơ tỉnh” quả là điều thú vị bởi nó rất thực tế và sống động. Nhưng cũng với không ít người, đây quả là một cơn ác mộng tồi tệ mà họ không muốn gặp lại lần thứ hai trong đời.

Lịch sử của hiện tượng “mơ tỉnh”

“Mơ tỉnh” vẫn còn là một hiện tượng khá xa lạ với nhiều người, đơn giản bởi rất ít người có thể “sở hữu” được nó; nhưng đây không phải là một khám phá mới mẻ. Bức thư của Thánh Augustine ở thành Hippo (nay thuộc Algerie) vào năm 415 đã nhắc đến hiện tượng Lucid dream này. Vào thế kỉ thứ 8, những phật tử Tây Tạng và Bonpo đã tập luyện Yoga mơ (Dream yoga), điều này cho phép họ duy trì trọn vẹn nhận thức của mình trong khi đang ở trạng thái mơ. Người “sở hữu” giấc mơ này được ghi nhận sớm nhất là nhà triết học, bác sĩ Thomas Browne (1605-1682). Ông đam mê nghiên cứu về thế giới của các giấc mơ và đã mô tả khả năng này của mình trong cuốn Religio Medici. Trong đó, ông nói, mình có thể tạo ra cả một vở hài kịch trong mơ, thấy rõ được các hoạt động, những phân cảnh hài hước và bật cười - tất cả mọi việc xảy ra được ông cảm nhận như lúc tỉnh táo.


Nhật kí của Samuel Pepys (chỉ huy quân sự của quân đội Hoàng gia Anh) vào ngày 15/8/1665 có ghi lại hiện tượng về một giấc mơ lạ kì của ông, “Tôi mơ được ôm quý cô Castemayne trong vòng tay và thể hiện một cách mãnh liệt sự thèm khát của mình đối với cô ấy. Tôi thấy mình lúc đó không phải đang tỉnh ngủ, nhưng cảm giác rất thực, không thể là mơ được”. Còn nhà nghiên cứu Marquis d'Hervey de Saint-Denys đã chứng tỏ rằng, con người có thể học được cách điều khiển giấc mơ theo ý thích của bản thân. Vào năm 1867, ông đã xuất bản cuốn sách “Những giấc mơ và cách điều khiển chúng dựa trên thực nghiệm”, trong đó ông đã trình bày nghiên cứu trong suốt 20 năm của bản thân ông về những giấc mơ; mở đường cho các nhà khoa học khác tìm hiểu về hiện tượng kì bí này.

Những nghiên cứu cơ bản nhất về "mơ tỉnh"

Cuốn sách đầu tiên công bố khả năng khoa học của “mơ tỉnh” là cuốn “Những nghiên cứu về Lucid dream” của Celia Green ra mắt năm 1968. Trong cuốn sách này, Green đã phân tích những đặc trưng của “mơ tỉnh” dựa trên các tác phẩm đã xuất bản trước đây về chủ đề này, kết hợp với dữ liệu nghiên cứu mới của riêng bà. Bà đi đến một kết luận: “Mơ tỉnh” là một hiện tượng khác với những giấc mơ thông thường và nó có liên quan tới giấc ngủ REM (Trạng thái não bộ của chúng ta ở mức hoạt động thấp nhất và cơ thể ở trạng thái nghỉ ngơi tốt nhất, mắt của chúng ta di chuyển nhanh, liên tục và chúng ta dần chìm vào những giấc mơ. Giấc ngủ REM là cái đích cần phải cán tới để có một giấc ngủ ngon thực sự. Hiểu một cách đơn giản, đó là trạng thái ngủ say). Lần đầu tiên Green cũng liên hệ hiện tượng “mơ tỉnh” này với hiện tượng thức giả (hiện tượng thức giấc trong giấc mơ, hay còn gọi là mơ đôi - mơ trong mơ).


Vào năm 1970, tình nguyện viên Alan Worsley đã sử dụng chuyển động của mắt mình để khởi đầu cho việc xuất hiện một giấc “mơ tỉnh”. Điều này đã được ghi lại bởi một cỗ máy đo giấc ngủ (polysomnograph machine). Một nghiên cứu đã chỉ ra rằng, việc chuyển động mắt diễn ra trong giấc mơ có thể gợi lại những hoạt động của người đó trong lúc tỉnh và chuyển hóa chúng một cách rõ ràng vào giấc mơ. Chính vì lí do này mà nhiều người không thể phân biệt nổi đâu là tỉnh, đâu là mơ khi còn đang ngái ngủ, ví dụ như chúng mình đã làm bài tập về nhà... trong mơ rồi hay thậm chí là… đi tiểu trong mơ đấy!


Kết quả nghiên cứu này được ghi lại bởi nhà tâm lí học người Anh - Keith Hearne nhưng nó không được công bố rộng rãi. Vài năm sau, tiến sĩ Stephen LaBerge công bố một cách độc lập phần nghiên cứu về hiện tượng “mơ tỉnh” này trong luận án tiến sĩ của mình. Có khá nhiều người gặp phải hiện tượng này và họ đã kể lại trạng thái mơ của mình cho các nhà nghiên cứu biết. Do đó, càng về sau, các nhà khoa học đã tìm ra, chứng minh được thêm nhiều cách để con người có thể đạt được trạng thái “mơ tỉnh” khi ngủ thành công.

Và trải nghiệm "mơ tỉnh"

Ở giấc mơ thông thường, những vật thường thấy như môi trường ảo, cây cối, nhân vật... là sự trao đổi thông tin của tiềm thức với não bộ và người mơ không thể điều khiển được giấc mơ này. Tuy nhiên với “mơ tỉnh”, người nằm mơ có thể chủ động hỏi câu hỏi hoặc ra lệnh cho giấc mơ của mình. Khả năng này hoạt động mạnh mẽ như khi cơ thể tỉnh giấc, với trí tưởng tượng phong phú, dồi dào đã được mường tượng lại trước đó. Từ đây, chúng ta có thể bắt đầu xây dựng và điều khiển giấc mơ của mình.


“Mơ tỉnh” không phải là một hiện tượng dễ gặp với những người chỉ mới luyện tập lần đầu. Cảm nhận ban đầu của những người “sở hữu” mơ tỉnh thường là sự sợ hãi, lo lắng như vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ, nhưng một khi đã làm quen với hiện tượng này thì bạn sẽ cảm thấy rất thích thú, bởi có thể thỏa sức… xoay chuyển giấc mơ theo ý thích của bản thân. Tuy nhiên, theo các nhà y học, “mơ tỉnh” không phải là một hiện tượng có lợi cho hệ thần kinh của con người. Thêm vào đó, việc có thể điều khiển được giấc mơ của bản thân dễ dẫn tới tâm thế chán nản, buông xuôi, không có sự phấn đấu trong cuộc sống thực của nhiều người để đêm đêm gửi gắm vào không gian “ảo” của những giấc mơ.

Friday, December 5, 2014

Nghiên cứu cho thấy việc lo lắng nhiều thường xảy ra ở những người thông minh.

Một nghiên cứu mới đây cho thấy sự lo âu cũng ảnh hưởng tới IQ của con người. Những người hay lo âu có chỉ số IQ cao hơn so với người bình thường. Cụ thể là những người có IQ càng cao thì sự lo lắng càng nhiều.


Những người mắc chứng rối loạn lo âu này thường có chỉ số IQ cao hơn người khỏe mạnh, cũng như mức độ hoạt động cao của một vùng não bộ có nhiệm vụ liên lạc với các phần khác của bộ não, các bộ phận quan trọng cho sự tiến hóa vượt bậc của loài người.

Tuy chúng ta thường quan niệm lo lắng tác động xấu tới sức khỏe nhưng nó có liên quan tới mức độ thông minh - Tiến sĩ Jeremy Coplan, nhà nghiên cứu, giáo sư tâm thần học tại trung tâm sức khỏe đại học bang New York cho biết.

Lo âu có thể được vô hiệu hóa. Những lo lắng của các bệnh nhân thường rất vô lý mang lại cảm nhận về những mối nguy hiểm xung quanh họ. Sau đó, sự lo lắng này có thể được người bệnh thích nghi cao - tiến sĩ Coplan cho hay. Những người cảm thấy nguy hiểm xung quanh có khả năng bảo vệ cuộc sống của họ và người thân.

Trong nghiên cứu, 26 bệnh nhân mắc hội chứng rối loạn lo âu cùng 18 người khỏe mạnh tham gia vào 1 bài kiểm tra IQ cùng với bảng câu hỏi đánh giá mức độ lo lắng.

Thật thú vị là trong số 26 bệnh nhân tham gia, những người lo lắng càng nhiều, mức độ IQ càng cao.

Quá ít lo âu có thể trở thành một vấn đề với cá nhân và cả xã hội, tiến sĩ Coplan nói. Một số người không có khả năng nhìn thấy bất kì nguy hiểm nào, ngay khi nguy hiểm đang gần kề.

Nếu những người này giữ các vị trí lãnh đạo, họ sẽ thề thốt với dân chúng rằng không có gì để lo lắng, Coplan nói thêm. Trong nhiều trường hợp như bong bóng bất động sản gần đây, sự thiếu lo lắng đã gây ra hậu quả lớn cho toàn xã hội.

Nghiên cứu được công bố vào ngày 1 tháng 2 trên tờ tạp chí khoa học thần kinh tiên tiến. Tuy nhiên cần có nhiều nghiên cứu với mức độ lớn hơn để xác nhận chắc chắn thông tin này.

Trái đất đang được bảo vệ bởi một lá chắn vô hình.

Các nhà khoa học Mỹ đã phát hiện ra một lá chắn vô hình đang bảo vệ trái đất khỏi các hạt điện tử nguy hiểm từ vũ trụ.


Một lá chắn vô hình ở độ cao 11.500km đang bảo vệ Trái Đất khỏi các hạt điện tử nguy hiểm, nhất là khi xảy ra những cơn bão Mặt Trời cường độ cao.

Các nhà khoa học của Đại học Colorado Boulder, Mỹ, phát hiện một lá chắn vô hình này đang bảo vệ Trái Đất khỏi các hạt "electron sát thủ", vốn di chuyển gần bằng với vận tốc ánh sáng, có thể gây hại cho phi hành gia và vệ tinh trong những cơn bão Mặt Trời cường độ cao.

"Tấm lá chắn tạo thành một rào cản đối với chuyển động của hạt được phát hiện trong vành đai bức xạ Van Allen", Science Daily dẫn lời giáo sư Daniel Baker, giám đốc Phòng thí nghiệm CU-Boulder về Khí quyển và Không gian Vật lý (LASP), nói.

Vành bức xạ Van Allen khổng lồ bao xung quanh Trái đất được James Van Allen và cộng sự tại Đại học Iowa, Mỹ, phát hiện lần đầu tiên năm 1958. Vành đai bao gồm hai vòng tròn có hình dạng chiếc bánh rán phía trên Trái Đất, tràn đầy các electron và proton mang năng lượng cao.

Vành đai trong có độ cao từ 650km đến 9.650km tính từ bề mặt Trái đất, vành ngoài lớn hơn ở độ cao từ 13.500km đến 58.000km. Chúng được giữ cố định bằng từ trường Trái Đất, có thể bị phồng lên và co lại theo thời gian do ảnh hưởng của gió Mặt Trời và tia vũ trụ.

Năm 2012, các quan sát từ tàu thám hiểm Van Allen cho thấy vành đai thứ ba thỉnh thoảng có thể xuất hiện, phụ thuộc vào "thời tiết vũ trụ".

Khám phá mới nhất xoay quanh một ranh giới "cực kỳ sắc nét" ở phần mép bên trong của của vành đai ngoài, ở độ cao khoảng 11.500km. Nó có thể ngăn chặn các electron di chuyển siêu nhanh tiến sâu hơn vào bầu khí quyển của Trái Đất. "Hiện tượng trên giống như các electron đang bay vào một bức tường kính vô hình trong không gian. Đây là một hiện tượng cực kỳ khó hiểu", Daniel Baker nói.

Những tư tưởng sai lầm về lỗ đen vũ trụ.

Một phần có thể từ phim ảnh hay những thông tin nào khác mà một số người trong chúng ta nghĩ rằng lỗ đen vũ trụ có thể hủy diệt trái đất.

Những ngày gần đây, bộ phim khoa học viễn tưởng Interstellar (Hố đen tử thần) của đạo diễn Christopher Nolan đang làm mưa làm gió khắp các rạp chiếu phim Việt Nam. Bộ phim hấp dẫn người xem vì đan xen yếu tố khoa học viễn tưởng với những tình tiết bí ẩn khiến người xem bất ngờ.

Một trong những vấn đề được đề cập trong Interstellar chính là những lỗ đen tử thần, có khả năng nuốt chửng bất cứ vật thể nào tới gần chúng. Điều này khiến không ít người cho rằng nếu hố đen xuất hiện gần Trái đất, toàn bộ nhân loại sẽ bị diệt vong.

Tuy nhiên, đó thực ra chỉ là một lầm tưởng mà thôi...

Lỗ đen tử thần là gì?

Lỗ đen tử thần, thường được gọi là lỗ đen, là một vùng tối trong vũ trụ có khả năng “nuốt chửng” mọi thứ. Sở dĩ được gọi là lỗ đen bởi chúng hấp thụ mọi bức xạ và các dạng vật chất, kể cả ánh sáng cũng không thoát ra được.


Cho tới nay, con người đã phát triển rất nhiều lý thuyết khác nhau về sự hình thành lỗ đen. Giả thuyết phổ biến nhất, đó là lỗ đen sinh ra sau khi một ngôi sao nặng hơn Mặt trời từ 3,2 lần (khối lượng Mặt trời khoảng 1,9891 x 10^30kg) chết đi.

Một lý thuyết khác thì cho rằng, lỗ đen có thể hình thành ở trung tâm các thiên hà. Chúng là những đám sao bị hút và cô đặc lại thành một hố đen. Không ít người tin rằng, có một hố đen khổng lồ như vậy đang tồn tại ở trung tâm Dải Ngân hà của chúng ta.



Ngoài ra, không ít người ủng hộ quan điểm vụ nổ Big Bang khởi sinh vũ trụ cũng tạo ra hố đen. Dưới sức ép của Big Bang, một phần vật chất bị co lại và trở thành lỗ đen tử thần.



Cuối cùng, một số nhà khoa học còn cho rằng: thực ra hố đen có thể có đủ mọi kích thước, từ khổng lồ cho tới tí hon. Người "cổ suý" cho lý thuyết này chính là thiên tài Albert Einstein.

Theo đó, ngay cả các máy gia tốc hạt trên Trái đất ở điều kiện phù hợp cũng có thể sản sinh ra thứ được gọi là lỗ đen lượng tử. Lỗ đen dạng này tuy nhỏ nhưng mức năng lượng thì không hề thua kém lỗ đen thông thường.

Tuy nhiên, dù ở trường hợp nào thì cũng cần khẳng định rằng, giả thuyết lỗ đen có thể tiêu diệt hành tinh của chúng ta trong nháy mắt là thiếu khả thi. Nói cách khác, lỗ đen vũ trụ thực tế không phải… tử thần như nhiều người lầm tưởng.

Lý do đầu tiên, đó là bởi trong thực tế, không có nhiều lỗ đen vũ trụ được các nhà khoa học quan sát ở gần Trái đất. Tính tới nay, lỗ đen vũ trụ gần Trái đất nhất có tên V404 Cygni, cách chúng ta khoảng 7.800 năm ánh sáng.

Với khoảng cách này, khả năng hố đen này tiến lại gần và “ăn thịt” hành tinh của chúng ta là cực thấp.

Lý do thứ hai, đó là dù lỗ đen có tới gần và đe dọa Trái đất, các chuyên gia thiên văn học cũng chứng minh được rằng, con người hoàn toàn có đủ khả năng tiêu diệt lỗ đen. Phương pháp được đưa ra, đó là… không làm gì hết.



Ngay từ năm 1974, chuyên gia Stephen Hawking đã chứng minh được điều này. Theo đó, lỗ đen cũng phát ra năng lượng và theo thời gian, khi nguồn năng lượng này cạn kiệt, hố đen sẽ tự tiêu hủy.

Điều này cũng đi ngược lại những suy nghĩ mà lâu nay tồn tại trong xã hội. Cụ thể, nhiều người tin rằng sử dụng các tên lửa hạt nhân có thể phần nào giúp Trái đất thoát khỏi nanh vuốt tử thần của lỗ đen.


Song sự thực không phải như vậy. Việc bắn tên lửa hay bất cứ dạng vật chất nào khác vào lỗ đen chỉ càng khiến chúng gia tăng năng lượng và nguy hiểm hơn.

Lý do thứ ba dựa trên kịch bản Tận thế liên quan tới hố đen lượng tử. Theo đó, không ít người cho rằng thí nghiệm dùng máy gia tốc hạt tái tạo vụ nổ Big Bang trên Trái đất sẽ vô tình tạo ra một lỗ đen lượng tử. Hậu quả sau đó sẽ là Trái đất bị chính lỗ đen tí hon này nuốt chửng.


Kịch bản này cũng đã bị các chuyên gia thiên văn học bác bỏ cách đây không lâu. Nghiên cứu đăng trên tạp chí Physical Review Letters tháng 3/2014 chỉ ra rằng: nếu lý thuyết Stephen Hawking xây dựng, một lỗ đen lượng tử trên Trái đất sẽ tự bốc hơi trong vòng một phần tỷ tỷ giây. Quãng thời gian này là không đủ để chúng “nuốt chửng Trái đất”.

Vì vậy, hãy sống thật thoải mái vì có lẽ, lỗ đen vũ trụ sẽ không bao giờ tới làm phiền bạn đâu!

Khám phá khoa học những câu truyện chưa có lời giải đáp.


Những hiện tượng siêu tâm linh, huyền bí là những tên gọi được đặt ra cho những hiện tượng nằm ngoài khả năng hiểu biết bình thường hay những thứ mà khoa học không thể lý giải được.



Khác với một số sự tồn tại giả định như vật chất tối hay năng lượng tối, những hiện tượng siêu tâm linh không phù hợp với thế giới như đã được hiểu thông qua quan sát thực nghiệm kết hợp với phương pháp khoa học.

Kỳ lạ những câu chuyện tâm linh huyền bí

Tờ Chicago Tribune đã ghi lại nhiều câu chuyện tâm linh huyền bí kỳ lạ trên thế giới, ví dụ tại nhà thờ Synagogue Church of All Nations ở Lagos, Nigeria có một vị mục sư tên là Joshua thường "xóa tội" cho mọi người dân địa phương, và điều đặc biệt là hành động đó được mọi người tin là có thể chữa các căn bệnh nan y.

Đã có rất nhiều người từ khắp lục địa châu Phi tìm đến nhà thờ này mỗi năm để hóa giải những tai ương bệnh tật, trong danh sách bệnh gồm có cả AIDS, ung thư và vô sinh… Không rõ những căn bệnh đó có được chữa trị dứt điểm hay không nhưng niềm tin của người dân ở đây vào "năng lực" tối thượng của vị mục sư này là không gì có thể lay chuyển nổi.

Còn tại Indonesia, những người theo đạo Hindu hàng năm đều đắm chìm trong trạng thái thôi miên bên bờ biển Peti Tenget ở Bali. Đây là một phần trong nghi lễ tôn giáo có tênMelasti, một nghi lễ tẩy uế sửa soạn cho không chỉ mỗi cá nhân mà cả cộng đồng đón chào một năm mới.

Đây là sự kiện quan trọng nhất trong lịch của những người dân trên đảo Bali, nơi đa số người dân theo đạo Hindu vốn nổi tiếng về những tập tục tâm linh phức tạp của mình. Theo như những người dân ở đây cho biết là "có thờ có thiêng" hàng năm họ đều tiến hành nghi lễ này và mọi việc đều diễn ra suôn sẻ, nhưng nếu ai đó không tham gia thì tai ương sẽ "ập" lên đầu họ bất cứ lúc nào…

Các nhà khoa học chưa thể giải mã hết bộ não của con người.

Ở Albani có một cậu bé vô tình chạm tay vào tảng đá lớn ở thị trấn Lac, sau đó cậu bé đã khỏi hẳn căn bệnh hen xuyễn kinh niên của mình. Từ đó, viên đá "vô tri" này được cho là viên đá thần kỳ có khả năng chữa lành mọi bệnh tật. Theo truyền thuyết, quyền năng của viên đá này có liên quan đến những người hành hương theo đạo Cơ đốc. Họ đã đi qua thị trấn trong cuộc hành hương đến thánh địa Jerusalemm. Chưa hết, những pháp sư ở vùng Tuva xa xôi thuộc Siberia, Nga có khả năng nhìn thấy thế giới vô hình và trò chuyện với những linh hồn.

Điều đặc biệt là các nữ pháp sư ở đây có thể chữa bệnh cho mọi người bằng năng lượng siêu nhiên chỉ truyền qua lòng bàn tay họ. Tại châu Phi, trong một trại tị nạn ở Chad, những người tị nạn Xu-đăng thường chuẩn bị một thứ đồ uống truyền thống mà theo họ có thể chữa được bách bệnh có tên gọi là "mihaya". Do là một loại nước "đặc trị" công hiệu cao nên các công đoạn pha chế "mihaya" cũng rất cầu kỳ. Đầu tiên, người ta dùng bút lông tẩm mực đặc biệt viết những vần kinh Koran lên một tấm phản gỗ lớn. Sau đó, những "phản chữ" được ngâm trong nước, thứ nước thần thánh thu được này dùng cho những người bệnh uống…

Khoa học xâm nhập thế giới tâm linh

Nước Nga từ lâu đã thành lập viện nghiên cứu "não bộ". Viện này quy tụ nhiều nhà khoa học lỗi lạc. Họ hy vọng việc nghiên cứu bộ óc sẽ khám phá ra những điều mới lạ, đồng thời mở được cả cánh cửa "Huyền môn" để vào thế giới mà từ lâu loài người thường cho là thế giới vô cùng huyền bí. Bề ngoài thế giới chỉ biết được mục đích của việc nghiên cứu này ở Moscow là tìm hiểu sự liên hệ giữa bộ óc và thiên tài, năng khiếu của một con người như thế nào.

Nhưng "tàng ẩn" bên trong là những nghiên cứu có liên quan đến các sự kiện vượt ra ngoài ảnh hưởng của trường vật lý của quả đất mà con người đang sống. Ví như bộ não của Edgar Cayce, một người bình thường như bao người khác nhưng vào năm 35 tuổi ông tự nhiên thấy rõ được quá khứ xa xăm của những người bị bệnh ngồi hay nằm trước mặt ông và khi đó ông đi vào giấc ngủ thôi miên.

Năm 1945, ông Cayce biết trước mình sắp qua đời nên ngỏ ý tặng Viện Nghiên cứu óc não bộ óc của mình để các nhà khoa học tại đây nghiên cứu. Các khám phá từ lâu cho biết bán cầu não phía bên trái là cơ sở quan trọng của tư tưởng trừu tượng, nơi đây có thể là phần quan trọng cho các hoạt động thuộc lãnh vực tâm linh huyền bí.

Mới đây, các nhà khoa học còn tìm thấy một bộ phận cơ thể kỳ diệu khác có liên quan đến hiện tượng tâm linh: Đó là tuyến tùng quả (Pineal gland) nằm trong hốc não. Một khám phá mà Nga trong năm 1995 đã tập trung nghiên cứu là năng lượng bộ não người chết còn khả năng phát điện một thời gian dài. Theo các nghiên cứu về óc não thì sau khi con người chết đi, dù họ đã sống được 100 năm, năng lượng bộ não của họ cũng chỉ mới sử dụng một hay hai phần mười mà thôi.

Năng lượng còn lại ấy sẽ tiếp tục lan tỏa, truyền đi trong không gian. Chính vì thế mà có hiện tượng "mã phát" mà các cụ xưa thường nói. Theo nghiên cứu của Viện Nghiên cứu Nga và Pháp thì hiện tượng gọi là mã phát chính là sự cộng hưởng giữa năng lượng hay điện não của bộ não người đã chết với năng lượng hay điện não người sống qua hiện tượng di truyền liên kết…